Nghị lực thường được đề cao quá mức. Những người âm thầm vượt trội hơn người khác, kiên định với mục tiêu của mình, và sống lâu hơn thì không chỉ dựa vào tinh thần kỷ luật.
Khi nỗ lực liên quan với những gì quan trọng nhất trong cuộc sống, sự hy sinh sẽ trở thành sự thành tâm. Các nhà tâm lý học gọi điều này là “sự bền bỉ dựa trên giá trị” (value-based persistence): tiếp tục cố gắng vì điều đó phản ánh những giá trị và niềm tin cốt lõi của bạn, biến công việc khó khăn trở thành điều thực sự có ý nghĩa. Không phải là cố gắng chịu đựng cho qua, mà là hiểu sâu sắc lý do tại sao ngay từ đầu bạn lại hiện diện.
Đối với một số người, việc một ông bà lớn tuổi dậy sớm để tập thể dục có thể coi như một sự hy sinh—đánh đổi giấc ngủ quý giá để đổ mồ hôi và chịu mệt nhọc. Tuy nhiên, với ông bà ấy, đó là một hành động thành tâm, xuất phát từ niềm tin rằng giữ sức khỏe để vui chơi cùng con cháu.
Tương tự, một người đã nghỉ hưu tình nguyện phục vụ hàng tuần tại kho phát thực phẩm trong vùng có vẻ như đang từ bỏ thời gian nghỉ ngơi của mình. Nhưng khi nỗ lực ấy bắt nguồn từ giá trị sâu xa về cộng đồng và tinh thần đền ơn, nó không còn là bổn phận nữa và trở thành một mục đích sống.
Sự khác biệt này nằm ở tâm điểm của sự bền bỉ lâu dài. Những người thành công dưới áp lực không phải lúc nào cũng là những người cố gắng nhiều nhất, mà là những người có nỗ lực phù hợp với những giá trị và niềm tin sâu xa của mình. Đối với họ, kỷ luật không chỉ là cố gắng—nó là sự hòa hợp với căn tính của họ. Khi một việc khó được đặt trong một mục đích tích cực, việc ấy trở nên dễ thực hiện hơn.
Nir Eyal, chuyên gia về thiết kế hành vi và tác giả cuốn sách Beyond Belief, đã dành nhiều năm nghiên cứu lý do tại sao có người biến đau khổ thành ý nghĩa, trong khi người khác bị nó đè bẹp. Kết luận của ông là sự đau đớn tự nó trung tính. Chính niềm tin của chúng ta đem cho nó ý nghĩa.
“Niềm tin của chúng ta lọc lựa cách chúng ta nhận thức thế giới bên ngoài,” Eyal chia sẻ. “Chúng định hình cảm xúc, thay đổi phản ứng của cơ thể, và thậm chí biến đổi trải nghiệm sống của chúng ta trong từng khoảnh khắc. Chúng ta cảm nhận theo điều mình tin.”
Khái niệm này giúp giải thích tại sao sự khó nhọc tự chọn lại khác xa với sự khó nhọc bị ép buộc. Khi tâm trí xem một công việc là gánh nặng, cơ thể nối tiếp với sự căng thẳng, kháng cự, và mệt mỏi. Nhưng khi tâm trí xem cùng công việc ấy là một hành động thành tâm, sự vất vả vẫn còn đó, nhưng nó có một hướng đi đầy ý nghĩa.
“Đau đớn chỉ là một tín hiệu,” Eyal nói. “Đau khổ là cách chúng ta diễn giải tín hiệu ấy.”
Một y tá ở lại trễ để làm thêm sau một ca trực mệt mỏi thì có thể rất kiệt sức, nhưng nếu công việc ấy gắn liền với tình yêu và sự phục vụ, cảm giác mệt mỏi không còn là hậu quả. Một người cha hay người mẹ thức dậy trước bình minh có thể thấy bất tiện, nhưng đồng thời cũng cảm được tình yêu dành cho con cái. Nỗi khổ không biến mất—nhưng được biến đổi nhờ mục đích sống.
“Nếu những điều tin tưởng quyết định cảm xúc của chúng ta, thì chúng ta có thể chủ động thiết kế trải nghiệm của chính mình từ bên trong,” Eyal nói.
Điều này không có nghĩa mọi thử thách đều trở nên dễ chịu. Nhưng nó nhắc chúng ta rằng ý nghĩa có thể thay đổi bản chất cảm xúc của nỗ lực. Khi chúng ta cố ý chọn những thay đổi trong đời, chúng ta không chỉ chịu đựng chúng—chúng ta đang làm chủ chúng.
Ngày càng có nhiều nghiên cứu cho thấy lợi ích của việc sống với những nỗ lực được thúc đẩy bởi ý nghĩa. Các nghiên cứu theo dõi dài hạn cho thấy rằng người có ý thức rõ ràng về mục đích sống thường có kết quả tốt hơn theo thời gian. Họ có khuynh hướng sống lâu hơn, lựa chọn lối sống lành mạnh hơn và duy trì sự minh mẫn khi tuổi cao. Nói cách đơn giản, mục đích thì giúp nâng cao sức khỏe thể chất và tinh thần qua thời gian.
“Già đi là điều không thể tránh khỏi,” Eyal nhận xét. “Nhưng cơ thể chúng ta cảm nhận sự trôi chảy của thời gian như thế nào thì tùy thuộc vào những niềm tin chi phối hành động của chúng ta.”
Một phần cơ chế này nằm ở hành vi. Những người sống có mục đích thường vận động đều đặn, ngủ ngon hơn và kiên trì hơn với các thói quen quan trọng.
Khi sự khó khăn được nhận biết như đang xây dựng điều gì đó đáng giá, áp lực sẽ cảm thấy nhẹ hơn và động lực sẽ bền hơn. Người đi bộ chỉ vì “phải làm” có thể sớm bỏ cuộc. Nhưng người đi bộ để giữ sức khỏe để chăm sóc gia đình hoặc để duy trì sự minh mẫn lúc tuổi già thì dễ duy trì thói quen hơn. Thay vì hỏi: “Tại sao tôi phải làm điều này?”, chúng ta có thể hỏi: “Tôi đang xây dựng điều gì qua việc này?” Mục đích biến những hành động lành mạnh thành sự thay đổi lâu dài.
Các nghiên cứu cho thấy những người có ý thức mạnh mẽ về mục đích sống thì có tỷ lệ tử vong thấp hơn, có thói quen vận động tốt hơn, và khả năng nhận thức vững vàng hơn khi về già.
Khi nói “Tôi phải”, chúng ta xem nỗ lực như một bó buộc và dễ mất động lực vì cảm thấy nặng nề, bị ép buộc. Khi nói “Tôi muốn”, chúng ta coi nỗ lực như một sự lựa chọn, và điều đó tạo thêm năng lượng. Một thay đổi nhỏ trong ngôn ngữ thay đổi cách chúng ta bền bỉ tiếp tục và cảm giác của chúng ta.
Các nhà tâm lý học gọi cách thay đổi này là “tương phản tinh thần” (mental contrasting): hình dung một mục tiêu tốt đẹp trong tương lai đồng thời nhận rõ những trở ngại thực tế. Cuộc nghiên cứu cho thấy sự tương phản tinh thần đưa đến sự cam kết mạnh mẽ hơn là chỉ lạc quan. Nó hiệu quả vì trung thực và vì nó buộc chúng ta phải kết nối nỗ lực với kết quả.
Eyal mô tả động lực này như một tam giác gồm: niềm tin, lợi ích và hành động. Trước tiên, bạn tin rằng điều đó là có thể. Sau đó, khi bạn thấy được lợi ích, phần thưởng ấy khơi dậy hành động. Cuối cùng, sự trải nghiệm củng cố niềm tin và làm cho vòng ấy ngày càng mạnh hơn.
“Một niềm tin giới hạn được định nghĩa là niềm tin làm suy yếu động lực hoặc gia tăng đau khổ,” ông nói. “Một niềm tin giải thoát là niềm tin tiếp thêm động lực hoặc làm giảm đau khổ.”
Hãy thí dụ một người đang luyện tập cho cuộc chạy đua đường trường. Có thể cô ấy không yêu thích từng dặm đường, nhưng nếu việc chạy bộ tượng trưng cho sức khỏe hoặc một lời hứa cá biệt, nó cảm thấy như một cam kết để cải thiện – chứ không phải hình phạt đổ mồ hôi.
Cách nhìn này còn giải thích tại sao sự né tránh thường phản tác dụng. Ví dụ, những người sống sót sau chấn thương thường tránh né sự đau đớn để cảm thấy an toàn.
“Lo sợ bị tổn thương lần nữa thì dẫn đến sự né tránh,” Eyal nói. “Sự né tránh đem lại cảm giác nhẹ nhõm tạm thời, và cảm giác đó dạy cho não bộ rằng né tránh là lựa chọn an toàn duy nhất.”
Nhưng quyền làm chủ thực sự lại phát triển theo hướng ngược lại: bằng cách nhiều lần nỗ lực, sự khó chịu, và thử thách.
Càng thấy mình có thể vượt qua những điều khó khăn, chúng ta càng ít sợ hãi chúng hơn.
Hiểu những khái niệm này là một chuyện. Đưa chúng vào đời sống hằng ngày lại là chuyện khác.
Theo Eyal, nghi thức là cầu nối giữa niềm tin và lối đối xử—một cấu trúc đều đặn, lặp đi lặp lại, giúp chúng ta liên tục trở về với điều quan trọng nhất.
“Nghi thức tạo ra những cơ hội thường xuyên để chúng ta sống đúng với con người tốt đẹp hơn của mình,” ông nói. “Dù thực hiện mỗi ngày hay mỗi tuần, nghi thức tạo nên một nhịp điệu mà nó thay đổi cách người ta sống.”
Những thói quen tốt nhất thường rất nhỏ và đơn giản: một lời cầu nguyện buổi sáng, một cuộc đi bộ buổi tối, hay vài phút thư giãn sau giờ làm. Sự nghiên cứu minh chứng hiệu quả việc cầu nguyện tích cực.
“Việc cầu nguyện đem lại những cải thiện rõ rệt về sự an lành, bất kể niềm tin tôn giáo của mỗi người,” Eyal nói.
Hình thức cầu nguyện thì không đáng kể, mà là sự chân thành.
1. Xác Định “Lý Do” Của Bạn: Hãy nối kết nỗ lực của bạn với những giá trị cốt yếu và niềm tin, tỉ như sức khỏe, gia đình, hoặc đức tin. Khi có lý do rõ ràng, điều đó làm cho nỗ lực dễ duy trì hơn.
2. Thay Đổi Cách Nói: Hãy đổi từ “Tôi phải” thành “Tôi chọn”. Sự thay đổi nhỏ này biến gánh nặng thành quyền làm chủ. Một biến đổi nhỏ trong cách nói có thể thay đổi gánh nặng của một công việc. “Tôi phải đi tập thể dục” thì cảm thấy khác với “Tôi chọn chăm sóc cơ thể để tận hưởng cuộc sống.”
3. Thêm Những Nghi Thức Nhỏ: Đặt sẵn giày chạy và quần áo thể thao từ tối hôm trước, hoặc đọc một lời cầu nguyện ngắn sau khi đánh răng. Sự lặp lại đều đặn sẽ xây dựng thói quen.
Bài học rộng hơn thì không phải là mọi việc khó khăn sẽ trở nên dễ dàng. Bài học là: những điều khó khăn trở nên dễ sống hơn khi chúng gắn liền với ý nghĩa. Khi chúng ta tin vào điều mình làm và hiểu rõ lý do tại sao mình làm điều đó, sự hy sinh sẽ cảm thấy bớt đau khổ hơn và giống một hành động thành tâm hơn. Và hóa ra, sự thành tâm bền vững hơn kỷ luật rất nhiều.