
Phần I: Những Bài Suy Niệm Cho 40 Ngày
TRÂN TRỌNG NHỮNG CON CHIÊN LẠC
Khi người ta rời khỏi nhà nhiều ngày và không ai hay biết gì và chẳng ai mảy may quan tâm đến sự vắng mặt của người đó - có gì đó không ổn. Điều này cho thấy rõ ràng người đó không được coi như là một thành viên của gia đình, thậm chí chẳng ai nhớ nhung người đó. Chẳng có người thân ruột thịt nào thèm bỏ công sức để đi tìm anh ta. Quả thực đây là điều không may mắn cho anh. Dĩ nhiên, một người bị quên lãng như thế sẽ cảm thấy buồn đau. Có lần tôi nhớ một thanh niên nọ đã phải òa khóc khi chẳng ai nhớ đến sinh nhật của anh. Anh ta là người cao to nhưng cũng dễ rơi nước mắt và suy sụp.
Tin Mừng về dụ ngôn mục tử nhân lành tìm kiếm một con chiên lạc, anh ta đã để lại 99 con chiên mà chỉ tìm con chiên đi lang thang đâu đó (Lc15,1-32), nói về mục tử trân trọng con chiên lạc đó đến độ nào. Hãy nghĩ về một người cha luôn mong mỏi đứa con đã trốn khỏi nhà lúc đêm khuya ngoài giờ giới nghiêm mà gia đình quy định. Nếu bạn là những người cha thì bạn sẽ hiểu được cảm giác này. Đó là một tình trạng tâm lý pha trộn nhiều xúc cảm như bất an, sợ hãi, lo lắng, nhưng phần lớn là nóng giận. Hãy nghĩ về một người mẹ khi sáng sớm, sau buổi tiệc đêm, không thấy con gái mình đâu nữa. Chắc chắn người mẹ ấy sẽ gọi điện cho những bạn bè của con để hỏi thăm hiện con mình đang ở đâu.
Dụ ngôn trên làm cho chúng ta hiểu được lòng yêu mến trân trọng của người mục tử dành cho con chiên lạc hướng và bị mất khỏi đàn. Thật thế, lòng yêu mến của mục tử không chỉ dành cho con chiên lạc hướng và bị mất. Người mục tử lúc nào cũng ra đếm tất cả số chiên trước khi anh ta đi ngủ. Anh ta biết tất cả chiên của mình, từng con một. Anh ta dễ dàng có thể phân biệt chiên với dê ngay tức khắc.
Đáng lẽ ra mỗi người trong cộng đoàn nên có một lần cần trải nghiệm việc bị xa khỏi đàn chiên trong đời mình. Những linh mục chúng ta cần biết điều này khi người ta tìm đến chúng ta xin giúp đỡ và hướng dẫn. Họ xin chúng ta giúp họ quay trở về với đàn chiên của Cha. Đôi khi có người đã đi lạc ròng rã nhiều năm trời. Người ta càng đi lạc lâu chừng nào thì cảm giác bị chối từ, chán nản và bỏ rơi thực sự càng làm người ấy đau đớn bấy nhiêu.
Chúng ta có thể kể những chuyện về những người quay trở về. Đó có thể là chuyện một người già cả. Đó cũng có thể là chuyện của những bạn trẻ đã giã từ nô lệ cho nghiện hút. Chúng có thể là chuyện ngắn hay dài. Nhưng một khi ân sủng Chúa đến với tâm hồn người ta, thì người ta sẽ nhận ra lời mời gọi của Ngài, nhiều người đáp trả lại lời mời gọi đó bằng cách quay trở về lại với đàn chiên của Cha.
Mục Tử vẫn còn kiếm tìm chúng ta không? Chúng ta không còn nghi ngờ về điều này nữa. Chúng ta phải luôn nhớ rằng chúng ta không chỉ lạc xa mái ấm gia đình của mình mà còn lạc xa Chúa nữa. Vì thế, chúng ta cần sẵn sàng để trở về nhà của Cha chúng ta. Không phải vì Ngài cần chúng ta đâu. Nhưng chính là, Ngài yêu chúng ta rất sâu thẳm!
Cũng như cha mẹ, anh chị em trên trần thế này đang tìm kiếm và đợi chờ người thân đi lạc trở về; Thì Chúa cũng vậy, họ hình ảnh của Chúa, Đấng luôn quan phòng và chăm lo cho hết thảy chúng ta - Cha của chúng ta.