
Phần I: Những Bài Suy Niệm Cho 40 Ngày
NGHỆ THUẬT ĐỢI CHỜ
Từ thị trấn nhỏ bé Sagada, tôi bắt đầu chuẩn bị tạm trú tại thành phố Baguio, tôi đã hỏi về lịch trình chuyến đi đầu tiên. Tôi được chỉ cho biết cả một bảng liệt kê dài của các chuyến đi. Chuyến đi đầu tiên bắt đầu lúc 5 giờ sáng. Đó là lời đề nghị của nhân viên điều xe tại bàn hướng dẫn thông tin ở trụ sở thành phố.
Tôi dùng bữa tối lúc 6 giờ và lên giường nghỉ lúc 7 giờ 30 sau khi sắp xếp hành lý xong. Tôi đặt đồng hồ báo thức lúc 4 giờ 15 để có đủ thời gian cho việc sắp xếp cá nhân cho chuyến đi kéo dài 6 đến 7 tiếng đồng hồ.
Trước giờ khởi hành, tôi đến bãi đậu xe dành cho những chiếc xe buýt. Sáng đó trời đổ mưa nhẹ. Có vài chiếc xe jeepney chở người cùng hành lý từ nơi khác đến. Trời khá lạnh nên mọi người phải mặc đồ ấm. Thật may cho tôi khi tôi kịp chuẩn bị cho mình chiếc mũ của người địa phương. Tôi mang chiếc mũ che cả mặt và hai tai.
Xe buýt của tôi vẫn chưa thấy đâu. Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho sự trễ nãi này. Nhưng ngay cả nếu tôi có chuẩn bị sẵn tâm lý trước sự trì hoãn được biết trước này đi nữa, tôi vẫn cảm thấy không thoải mái. Tôi thấy mình khó chịu. Tôi tự nhủ: “Tại sao phải vội cơ chứ?” Đáng lẽ ra tôi sẽ phải đi chuyến trễ hơn rồi, tôi trộm nghĩ như thế. Nhiều người quả quyết với tôi là sẽ có một chuyến lúc 6 giờ.
Trong quãng thời gian chờ đợi, tôi học được một điều. Tình huống như thế này cần có nghệ thuật chờ đợi.
Tôi đã quan sát người biết chờ đợi và kẻ không biết. Những người biết chờ đợi là người có một kỹ năng riêng trong một thế giới náo nhiệt vội vã, trong thế giới này thì sự trì hoãn bị xem như là một kinh nghiệm tiêu cực.
Một trong những nhận xét của tôi là mọi người càm ràm trong khi chờ đợi. Người thì chửi rủa. Có người thì giận dữ. Người thì cảm thấy ghét khi phải đợi chờ. Có người thì cứ nhìn đồng hồ liên tục. Mỗi phút trì hoãn như thêm vào một phút ở dưới hỏa ngục.
Phương cách khác đó là tìm ra căn nguyên của sự trì hoãn. Chẳng hạn lúc này, có thể do tài xế thức dậy trễ. Cũng có thể là hành khách đang đón xe ở nơi khác và xe buýt đang đến. Người ta có thể nghĩ ra những lý do hợp lý cho lời giải thích tích cực hơn.
Thái độ thứ hai mang ý nghĩa hơn. Thái độ này làm tâm trí dịu lại, hầu giữ tinh thần nội tâm chúng ta được thanh thản. Không nhất thiết phải biện hộ hoặc giải thích cho những gì ra ngoài tầm kiểm soát của chúng ta.
Khi tôi viết suy nghĩ này, cũng là lúc tôi đang đợi mặt trời lên qua cửa sổ. Tôi biết rằng tôi sẽ nhìn thấy được mặt trời trong vài phút nữa. Tôi đã đợi nơi ấy khi hoàn tất phần cuối suy tư của tôi. Tôi cảm thấy sự ấm áp trên khuôn mặt sau một buổi sáng sớm lạnh giá.
Tôi đã đợi chờ một cách khôn ngoan. Tôi có thể ghi xuống những suy nghĩ và nhận xét trong khi đang chờ đợi. Chúng là những lời ghi chú về nghệ thuật chờ đợi. Đây quả là thời gian thích hợp. Trong khi xe buýt đến trễ, thì việc ghi lại những cảm nghĩ của tôi được thực hiện trong thời điểm chính xác - trong lúc này đây thật cụ thể.