CƠ HỘI THỨ HAI

Lm. Mark Link, S.J.

Tờ báo Dallas Morning News đăng một tấm hình của một số tù nhân trong chương trình làm-việc-để-được-tha. Họ đang phục hồi một căn nhà đổ nát ở phía tây thành phố. Một vài ngày sau, một trong những tù nhân viết cho ban biên tập, anh nói rằng:

“Cảm ơn quý vị đã loan tin… Lần sau cùng tên và hình ảnh của tôi được đăng trong tờ báo là ngày tôi bị kết án tù… Vì thế, đó thực sự là một niềm vui khi tôi thấy hình của mình đang làm một công việc tốt được đăng trong tờ báo của quý vị…

“Khi vào tù 18 tháng trước, tôi rất giống như căn nhà đổ nát mà chúng tôi phục hồi lại… Nhưng Thiên Chúa đã chăm sóc tôi và làm cho tôi trở nên một tạo vật mới trong Chúa Kitô.”

Thật khó có một minh họa nào tốt hơn cho điều mà Chúa Giêsu muốn nói trong bài phúc âm hôm nay.

Nửa phần đầu của bài phúc âm nói về hai nhóm người bị giết trong các tai nạn ở Giêrusalem. Đức Giêsu kết thúc lời nhận xét về các tai nạn này như sau, “Và tôi nói cho quý vị biết rằng nếu quý vị không xa lánh tội lỗi, tất cả quý vị sẽ chết như những người ấy.”

Phần thứ hai của bài phúc âm nói về một cây vả được trồng trong một vườn nho. Vườn nho là một nơi lý tưởng để cây vả lớn lên. Nếu một cây vả không thể phát triển ở đó, nó không thể lớn lên ở bất cứ đâu khác.

Cây vả cần ba năm để lớn mạnh. Nếu nó không sinh trái trong thời gian đó, có lẽ nó sẽ không thể sinh trái vào bất cứ lúc nào.

Điều này giải thích tại sao chủ vườn lại ra lệnh cho người làm vườn phải chặt cây đó xuống.

Và vì thế, thật ngạc nhiên khi thay vì chặt cây ấy xuống người làm vườn lại xin ông chủ cho cây ấy một cơ hội thứ hai. Ông nói, “Thưa ngài, xin để nó thêm chỉ một năm nữa thôi; tôi sẽ đào xới chung quanh và bón phân cho nó.”

Đức Giêsu có ý định nói dụ ngôn này cho hai nhóm người. Trước hết, Đức Giêsu có ý nói với dân chúng thời bấy giờ. Thứ hai, Người muốn nói dân chúng thuộc mọi thời đại.

Nhóm người mà Đức Giêsu nói với họ dụ ngôn hôm nay, dĩ nhiên, là dân Ít-ra-en. Đức Giêsu nói với họ rằng Thiên Chúa đã ban cho họ một chỗ được chọn lọc trong kế hoạch của Người và đặc biệt chăm sóc họ. Nhưng họ không sinh kết quả.

Đức Giêsu còn nói với họ rằng, bất kể sự thất bại này, Thiên Chúa sẽ kiên nhẫn với họ thêm chút nữa. Người sẽ cho họ một cơ hội thứ hai, giống như cây vả.

Nhóm người rộng hơn mà Đức Giêsu muốn nói dụ ngôn này bao gồm tất cả chúng ta ngày hôm nay.

Dụ ngôn của Đức Giêsu cũng áp dụng cho chúng ta. Chúng ta giống như dân Ít-ra-en. Thiên Chúa đã ban cho chúng ta một nơi được chọn lọc trong kế hoạch của Người, và Người đặc biệt chăm sóc chúng ta. Thiên Chúa mong đợi chúng ta sinh kết quả. Nếu không, giống như dân Ít-ra-en, Thiên Chúa sẽ cho chúng ta một cơ hội thứ hai để sám hối. Nếu chúng ta không sám hối, thì giống như dân Ít-ra-en, chúng ta sẽ chết.

Điều này đưa chúng ta đến câu chuyện phần mở đầu. Cả tù nhân cũng như căn nhà đổ nát minh họa cho điểm trong dụ ngôn của Đức Giêsu. Cả hai đều được cơ hội thứ hai.

Căn nhà này bị thành phố loại bỏ. Nó nằm trong chương trình bị phá hủy. Nhưng một số người đã thuyết phục các viên chức thành phố là hãy cho nó một cơ hội thứ hai.

Họ nói, “Hãy để các tù nhân làm việc đó. Nếu họ có thể làm cho nó thành một bất động sản hữu ích, thì chúng ta sẽ không phá hủy nó.”

Chính người tù nhân cũng bị loại bỏ. Anh được coi là không thích hợp với xã hội. Anh bị giam trong tù.

Tuy xã hội đã từ bỏ anh, Đức Giêsu thì không. Người đã cho anh một cơ hội thứ hai. Cũng như người làm vườn trong bài phúc âm hôm nay, Đức Giêsu đã tưới nước và chăm sóc tinh thần của anh. Anh đã đáp ứng và trở nên một tạo vật mới.

Mọi người chúng ta đều có thể liên hệ đến câu chuyện này. Ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời, nhiều người chúng ta cũng giống như cây vả, căn nhà, và người tù.

Chúng ta cũng trong nguy cơ bị coi là vô ích. Nhưng trong sự thương xót, Thiên Chúa đã xót thương chúng ta. Giống như căn nhà, người tù, và cây vả, chúng ta được ban cho cơ hội thứ hai.

Vì thế, bài phúc âm hôm nay mời gọi chúng ta hãy chân thành biết ơn Thiên Chúa vì Người đã ban cho chúng ta cơ hội thứ hai. Bài này cũng mời gọi chúng ta hãy quyết tâm tận dụng cơ hội thứ hai của mình.

Và vì thế chúng ta nói với Chúa Giêsu, “Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa đã cho con cơ hội thứ hai. Xin hãy giúp con tận dụng cơ hội ấy. Xin hãy giúp con thực hiện kế hoạch của Ngài trên chúng con. Xin giúp chúng con thi hành điều này nhất là trong thời gian còn lại của mùa Chay.”

Chúng ta hãy kết thúc với câu chuyện về một cây vĩ cầm cũ, mà giống như chúng ta, nó được ban cho cơ hội thứ hai.

Nó là một hình ảnh khác về cuộc đời của bạn và tôi và tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Tôi hy vọng câu chuyện này sẽ đánh động tâm hồn bạn và khích động bạn cử hành Thánh Lễ hôm nay với sự biết ơn và yêu mến Thiên Chúa hơn bình thường.

“Cây vĩ cầm bầm dập, sứt sẹo và người bán đấu giá. Tuy không đáng để tốn nhiều thời giờ với cây đàn cũ, người bán đấu giá đã mỉm cười cầm nó lên. ‘Quý vị ơi, tôi đặt giá bao nhiêu đây?’ Ông lớn tiếng. ‘Ai là người trả giá đầu tiên? Một đồng, một đồng, vậy hai đồng, chỉ hai đồng thôi sao? Hai đồng và có ai trả ba đồng không?’

“ ‘Ba đồng, gọi lần thứ nhất và ba đồng gọi lần thứ hai, và sẽ được bán với giá ba đồng, nhưng khoan đã…!’ Từ cuối căn phòng một ông già tóc hoa râm tiến lên và cầm lấy cây cung kéo đàn. Sau khi phủi bụi chiếc đàn vĩ cầm cũ kỹ và căng lại dây đàn, ông chơi một cung điệu thật tinh khiết và ngọt ngào, ngọt như tiếng hát của thiên thần.

“Tiếng đàn chấm dứt và tiếng của người đấu giá ôn tồn nói, ‘Tôi đặt giá bao nhiêu cho cây đàn cũ này?’ Và ông cầm cây đàn ấy lên, ông nói, ‘Một ngàn đồng và có ai trả hai ngàn không? Hai ngàn đồng và có ai trả ba ngàn không? Ba ngàn, gọi lần thứ nhất, ba ngàn, gọi lần thứ hai và chấm dứt!’

“Dân chúng hoan hô nhưng có một vài người la lớn, ‘Chúng tôi không hiểu được. Cái gì đã thay đổi giá trị của nó?’ Có tiếng người đáp ngay lập tức, ‘Bàn tay của một bậc thầy.’ Nhiều khi có người mà cuộc đời đã lạc điệu và bầm dập và sứt sẹo với tội lỗi cũng được bán đấu giá cách rẻ mạt cho đám đông vô tư, rất giống như cây vĩ cầm cũ kỹ này.

“Một bát canh hổ lốn, một ly rượu, một trò chơi và hắn cứ như thế. Hắn được rao bán lần thứ nhất, được rao bán lần thứ hai, cứ như thế và hầu như sắp chấm dứt. Nhưng Thầy đã đến và đám đông dại khờ không thể hiểu nổi giá trị của linh hồn và sự thay đổi đã xảy ra bởi bàn tay của Thầy khi chạm đến.” Tác giả vô danh